Không Ai Sẵn Sàng Cho Lời Tạm Biệt Cuối Cùng Của Im Jae-beom

Huyền thoại rock Hàn Quốc khép lại 40 năm sự nghiệp với đêm nhạc chia tay đầy cảm xúc, khán giả vẫn hô vang tên anh dài sau khi đèn sân khấu tắt

|Đã cập nhật|Đọc 7 phút0
Không Ai Sẵn Sàng Cho Lời Tạm Biệt Cuối Cùng Của Im Jae-beom

Đêm 17 tháng 5 năm 2026, khi Im Jae-beom bước xuống khỏi sân khấu Olympic Hall tại Seoul, anh không nhìn lại. Anh vừa trải qua ba tiếng đồng hồ hát trọn vẹn từng nốt nhạc còn lại trong mình — 20 bài hát trải dài bốn thập kỷ — và hàng nghìn khán giả vẫn đứng yên, không ngớt hô vang tên anh từ lâu sau khi đèn sân khấu bừng sáng. Không ai sẵn sàng để nó kết thúc.

"Hôm nay, 40 năm âm nhạc của tôi chính thức dừng lại hoàn toàn", Im nói với khán giả đêm đó, giọng bình tĩnh dù những lời ấy mang cả một sức nặng. "Rằng những bài hát của tôi đã trở thành nguồn an ủi và sức mạnh trong cuộc đời các bạn — đó là ý nghĩa lớn nhất của tất cả."

Concert chia tay hai đêm — được đặt tên chính thức là I Am Im Jae-beom — đánh dấu chương cuối của một trong những sự nghiệp lừng lẫy nhất trong lịch sử nhạc rock Hàn Quốc. Suốt 40 năm, Im Jae-beom đã trở thành một điều hiếm có: người nghệ sĩ gần như là biểu tượng của cảm xúc thuần túy đến mức ngay cả những khoảnh khắc lặng yên nhất của anh cũng khiến khán giả nín thở.

Huyền Thoại Từ Chối Phai Mờ

Câu chuyện của Im Jae-beom bắt đầu từ năm 1986, khi anh nổi lên với tư cách giọng ca chính của ban nhạc heavy metal Sinawei (시나위). Màn ra mắt của anh tức thì và mạnh mẽ — một giọng hát như được rèn giũa từ nỗi đau, có thể chuyển từ thì thầm đến gầm rú mà không đánh mất sự thân mật. Anh chuyển sang sự nghiệp solo năm 1991, và những gì tiếp theo là hàng loạt ca khúc sẽ định hình nhạc ballad và rock Hàn Quốc cho cả một thế hệ.

Những bài như Bitsang (비상, "Bay Cao"), Gohae (고해, "Xưng Tội"), For You (너를 위해) và When This Night Passes (이 밤이 지나면) đã trở thành những dấu ấn vĩnh cửu trong ký ức văn hóa Hàn Quốc — những bài hát vang lên vào cuối những đêm dài, trong những khoảnh khắc đan xen giữa đau buồn và niềm vui, trong mọi quán karaoke nơi ai đó dám thử những nốt cao tưởng chừng bất khả. Giọng anh có một chất lượng không thể tạo ra bởi bất kỳ sự luyện tập nào: nó chỉ đơn giản là của anh.

Con đường không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Im trải qua những khoảng lặng dài trước công chúng và gian nan cá nhân, bao gồm cả bệnh tật và sự ra đi của người vợ năm 2017 — người mà anh từng công khai thừa nhận là điểm tựa của mình trong những năm khó khăn nhất. Năm 2022, sau bảy năm vắng bóng, anh trở lại với album Seven Comma, chứng minh rằng dù thời gian có lấy đi gì, nó không thể lấy đi giọng hát của anh.

Tuyên Bố Giải Nghệ Khiến Cả Hàn Quốc Lặng Người

Tin tức đến vào ngày 4 tháng 1 năm 2026, lặng lẽ và không báo trước. Im Jae-beom đăng một bức thư dưới dạng video lên mạng xã hội, tuyên bố sẽ rút lui khỏi làng nhạc sau khi hoàn thành chuyến lưu diễn toàn quốc kỷ niệm 40 năm. Vài ngày sau, xuất hiện trên JTBC Newsroom, anh giải thích lý do với thẳng thắn vốn là phong cách của mình: "Tôi muốn ra đi khi người ta vẫn còn đang vỗ tay."

Chuyến lưu diễn — vốn đã bắt đầu từ tháng 11 năm 2025 — bỗng nhiên mang một trọng lượng khác. Lịch diễn tại 12 thành phố bán sạch gần như ngay lập tức. Những fan từng xem anh biểu diễn trước đây vội vã đến để gặp anh lần cuối; những người chỉ biết anh qua danh sách phát nhạc của bố mẹ thì đến để hiểu vì sao người ta mê anh suốt bốn thập kỷ. Câu trả lời chưa bao giờ khó tìm.

Ngày 6 tháng 1, hai ngày sau tuyên bố giải nghệ, Im phát hành đĩa đơn cuối cùng: Life is a Drama. Bài hát như một tuyên ngôn — thong thả, thành thật về cảm xúc, được xây dựng trên một giai điệu còn vương vấn lâu sau khi nốt nhạc cuối cùng tan biến.

Ba Tiếng Đồng Hồ Như Bốn Mươi Năm

Đêm chung kết diễn ra vào ngày 16 và 17 tháng 5 tại Olympic Hall trong Công viên Olympic Seoul — thêm một đêm bổ sung theo yêu cầu của fan muốn có một đêm cuối cùng tại thủ đô. Khán phòng chật kín khán giả thuộc nhiều thế hệ: những bạn trẻ lớn lên với danh sách phát nhạc của bố mẹ, cùng với những fan lâu năm nay đã bước vào độ tuổi 40, 50 — những người đã đồng hành với Im từ những ngày đầu.

Anh mở màn với Days I Have Endured (내가 견뎌온 날들), một bản ballad từ album Seven Comma, lời bài hát — "hãy gặp lại nhau một ngày nào đó, ở đâu đó, hãy gặp lại nhau" — như đóng khung cả buổi tối như một lời tạm biệt từ chối trở thành vĩnh cửu. Từ đó, anh lần lượt qua một danh sách bài hát mà không cảm giác được chọn lọc, mà như đang được nhớ lại: những bài hát đến theo thứ tự chúng dường như đòi hỏi, mỗi bài đáp xuống theo một cách khác nhau trong bối cảnh của một kết thúc.

Đỉnh điểm cảm xúc đến với Gohae, một bài hát đòi hỏi kỹ thuật thanh nhạc cao đến mức từ lâu đã được gọi là "bài hát cấm karaoke" tại Hàn Quốc. Khi intro vang lên, Im quay lưng lại với khán giả, nhìn về phía hình ảnh Đức Mẹ Maria được chiếu lên màn hình sân khấu. Sau một đoạn nhạc nền dài, anh quay lại và cất lên câu mở đầu — "어찌합니까" (Tôi phải làm gì đây) — và một âm thanh lan khắp khán phòng vừa như tiếng thở dài vừa như tiếng kêu ngạc nhiên. Những tiếng thở dài lan tỏa trong khán giả trước khi bùng lên thành những tràng vỗ tay như sấm.

Anh không hề lung lay. Không một lần nào trong 20 bài hát và gần ba tiếng đồng hồ anh nhờ cậy các ca sĩ phụ họa để vượt qua đoạn khó hay lặng lẽ né tránh một nốt cao. "Mỗi đêm của chuyến lưu diễn này", anh nói với khán giả, "tôi đã hát như người không có ngày mai."

Những Lời Anh Để Lại

Giữa các bài hát, Im nói với sự thành thật cân nhắc của người đã suy nghĩ kỹ lưỡng về những gì mình muốn để lại. "Nhìn lại 40 năm, biết bao khoảnh khắc chợt hiện ra", anh nói. "Trên mỗi con đường tôi đã đi, các bạn luôn ở đó. Tôi thực lòng biết ơn vì những năm tháng các bạn đi cùng tôi."

Khi một khán giả hét lên xin anh tiếp tục hát, anh nhẹ nhàng lắc đầu. "Sẽ không còn nữa", anh nói. "Nhưng hôm nay — xin đừng buồn. Hãy tận hưởng điều này. Tôi sẽ trả lại tất cả những gì mình đã nhận được, và nhiều hơn thế."

Concert kết thúc bằng một encore mà fan đã chuẩn bị trong nhiều tuần: một màn đèn flash trong đó cả khán phòng nhấp nháy nhịp nhàng như một nhịp tim, và một màn hát theo tập thể mà chính Im có vẻ bị chạm đến tận đáy lòng. Anh đứng ở mép sân khấu và nhìn ngắm nó với điều gì đó trông như lòng biết ơn.

Trong đoạn phỏng vấn video ngắn được chiếu gần cuối concert, khi được hỏi anh định làm gì sau đêm diễn cuối cùng, Im mỉm cười trả lời: "Xem review concert, rồi đem rác tái chế đi đổ." Khán giả vừa cười vừa khóc.

"Tôi luôn nói rằng tôi muốn trở thành người nghệ sĩ kể những câu chuyện của con người", Im chia sẻ trong lời kết. "Tôi nghĩ ước mơ đó đã được thực hiện, ít nhất là một phần nhỏ."

Phía Trước Là Gì

Im Jae-beom, 64 tuổi, đã nói rõ về kế hoạch của mình. Sau nhiều thập kỷ điều hướng cuộc sống công chúng — không thể tự do đi lại cùng con gái mà không thu hút sự chú ý — anh đơn giản chỉ muốn sống. "Tôi đang trở về cuộc sống bình thường", anh nói với fan khi kết thúc concert. "Không phải rời đi — chỉ là bước vào một kiểu thời gian khác. Tôi không thể thoải mái đưa con gái ra ngoài. Giờ tôi có thể rồi."

Âm nhạc của anh, tất nhiên, không đi đâu cả. Kho tàng anh xây dựng suốt bốn thập kỷ vẫn còn đó: những bài hát vang lên trong đám cưới và đám tang, trong đêm giao thừa và những buổi sáng chủ nhật thong thả, của những người chưa bao giờ gặp nhau nhưng đều bản năng cảm nhận rằng lời bài hát được viết riêng cho họ.

"Tôi sẽ ra đi", Im nói, "nhưng âm nhạc của tôi sẽ ấm áp ở lại bên các bạn."

Bên ngoài Olympic Hall sau đêm diễn cuối cùng, fan ở lại gần một tiếng, hô vang tên anh vào màn đêm Seoul. Có người khóc không che giấu. Một khán giả từ Seodaemun chia sẻ: "Anh ấy là ca sĩ trong số những ca sĩ. Người tài năng như vậy mà rời đi — đó là một mất mát. Nhưng anh ấy đã chọn bằng chính điều kiện của mình, và tôi hy vọng anh ấy hạnh phúc."

Đó là điều về Im Jae-beom: ngay cả đến cuối cùng, vẫn hoàn toàn theo cách của riêng anh. Anh đã dành 40 năm tạo ra âm nhạc cảm giác như được cá nhân hóa đến mức không thể — như thể mỗi lời bài hát được viết dành riêng cho ai đó đang lắng nghe — và anh khép lại 40 năm đó theo cùng một cách ấy. Không đường tắt. Không ngoại lệ. Chỉ là một đêm cuối cùng với tất cả những gì anh có, rồi một cái cúi đầu nhẹ nhàng.

Bạn cảm thấy thế nào về bài viết này?

저작권자 © KEnterHub 무단전재 및 재배포, AI학습 및 활용 금지

Jang Hojin
Jang Hojin

Entertainment Journalist · KEnterHub

Entertainment journalist specializing in K-Pop, K-Drama, and Korean celebrity news. Covers artist comebacks, drama premieres, award shows, and fan culture with in-depth reporting and analysis.

K-PopK-DramaK-MovieKorean CelebritiesAward Shows

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận

Đang tải...

Thảo luận

Đang tải...

Bài viết liên quan

Không có bài viết liên quan