The Tribe trở lại với vũ đạo lớn hơn và ẩn dụ mặt nạ sắc hơn

Seoul City Musical Company đưa The Tribe trở lại sân khấu với ngôn ngữ cơ thể lớn hơn, âm thanh live dày hơn và một động cơ hài sắc hơn xoay quanh câu hỏi đơn giản: điều gì xảy ra khi những chiếc mặt nạ con người vẫn đeo bắt đầu nứt ra? Vở nhạc kịch nguyên tác Hàn Quốc này trở lại Sejong Center for the Performing Arts sau lần ra mắt năm 2024, với phiên bản được làm lại cho sân khấu rộng hơn và mạch cảm xúc mạnh hơn.
Câu chuyện bắt đầu khi Joseph, một chuyên gia phục chế, và Chloe, một biên kịch, ghé thăm bảo tàng. Sau khi vô tình làm vỡ một chiếc mặt nạ cổ, họ bị một lời nguyền kỳ lạ bám theo: mỗi khi họ nói dối, một bộ tộc cổ xưa xuất hiện, hát và nhảy dữ dội cho đến khi hai nhân vật bị đẩy vào tình huống còn xấu hổ hơn.
Thiết lập vui nhộn đó tạo sức hút tức thì, nhưng ê-kíp sáng tạo không chỉ nhắm tới một màn hài đơn giản. Những lần bộ tộc bất ngờ xuất hiện trở thành ẩn dụ sân khấu về những bản ngã giả mà con người hiện đại mang theo tự nhiên đến mức có thể không còn nhận ra mình đang diễn.
Màn trở lại được xây bằng chuyển động lớn hơn
Phiên bản mới mở màn ngày 9 tháng 6 tại M Theater của Sejong Center và dự kiến diễn đến ngày 27 tháng 6. Trong buổi họp báo ngày 11 tháng 6 tại cùng địa điểm, Kim Deok-hee, người đứng đầu Seoul City Musical Company, mô tả vở diễn là cách nhìn hóm hỉnh về những người đương đại sống sau lớp mặt nạ và quên rằng họ đang đeo nó.
Kim nói phiên bản đầu gần với một vở chính kịch tĩnh hơn, trong khi lần tái diễn này được mở rộng cho nhà hát cỡ trung. Điều đó đồng nghĩa với xung đột nhân vật rõ hơn, các phân đoạn biểu diễn giàu sức mạnh hơn và bộ tộc trong nhan đề không còn chỉ là thủ pháp kịch bản, mà trở thành lực đẩy thể chất buộc nhân vật chính tiến về sự thật.
Dự án đã lớn lên theo từng giai đoạn. The Tribe xuất hiện lần đầu dưới dạng đọc kịch năm 2021 trong buổi diễn tốt nghiệp của Korea National University of Arts. Sau đó, tác phẩm được chọn tại cuộc thi kịch bản Creative Cradle 2022 và được Seoul City Musical Company phát triển thành bản dựng hoàn chỉnh. Khi ra mắt tại S Theater năm 2024, vở diễn đạt tỷ lệ lấp đầy ghế 99%, tạo lý do rõ ràng để trở lại với quy mô lớn hơn.
Với độc giả chưa quen sân khấu nhạc kịch nguyên tác của Seoul, hành trình này đáng chú ý. Sân khấu thương mại Hàn Quốc ở nước ngoài thường gắn với các tác phẩm được mua bản quyền, idol K-pop bước sang nhạc kịch và những màn phục dựng danh tiếng. The Tribe đại diện cho dòng chảy khác: nhạc kịch Hàn mới được nuôi từ các chương trình phát triển sáng tạo trong nước, thử sức trước khán giả live rồi được tái định hình cho đời sống thứ hai.
Ê-kíp sáng tạo biến hài kịch thành hành trình tìm bản thân
Biên kịch Jeon Dong-min cho biết ý tưởng ban đầu luôn gắn với hình ảnh một bộ tộc cổ tạo tác động trực giác bằng biểu diễn và âm nhạc áp đảo. Theo anh, phiên bản hiện tại gần hơn với giấc mơ ban đầu vì sân khấu giờ có đủ không gian và sự tự tin để sự hiện diện của bộ tộc đánh thẳng vào khán giả.
Biên đạo Chae Hyun-won tập trung vào sự biến đổi của Joseph và Chloe khi họ nhảy cùng bộ tộc và dần rời xa lời nói dối. Chae xem tự do và giải phóng là trung tâm của quá trình đó, nên vũ đạo bản tái diễn được thiết kế để truyền cảm giác ấy bằng chuyển động mạnh hơn, không chỉ để trang trí câu chuyện.
Âm nhạc cũng thay đổi. Nhà soạn nhạc Lim Na-rae mở rộng ban nhạc live từ 5 lên 8 thành viên, giúp sân khấu có âm thanh trực diện hơn. Lim giải thích bản ra mắt dựa nhiều vào nhịp điệu châu Phi và màu âm acoustic, trong khi câu chuyện mở rộng của bản tái diễn cần cách dùng nhạc điện tử táo bạo hơn.
Những lựa chọn đó quan trọng vì tiền đề của vở diễn có thể dễ lặp lại nếu mỗi lời nói dối chỉ kích hoạt cùng một nhịp hài. Bằng cách mở rộng bảng màu âm thanh và tăng cường ngôn ngữ vũ đạo, ê-kíp tạo cho mỗi lần gián đoạn một chất liệu riêng: xấu hổ, hoảng loạn, giải tỏa hoặc khoảnh khắc bất ngờ nhận ra chính mình.
Thay vì xem bộ tộc như trò đùa xuất hiện từ hư không, bản tái diễn dùng các performer như một điểm áp lực sống: mỗi lời nói dối có nhịp điệu, mỗi lần né tránh có hậu quả thể chất.
Đạo diễn Pyo Sang-a liên hệ vở diễn với hình ảnh nhảy như thể không ai đang nhìn. Hình ảnh đó nắm bắt mục tiêu cảm xúc của nhạc kịch. Các nhân vật không chỉ cố thoát khỏi lời nguyền bên ngoài; họ học cách ngừng đo bản thân bằng ánh mắt người khác.
Vì sao motif mặt nạ vượt ra ngoài Hàn Quốc
Dù The Tribe là nhạc kịch nguyên tác Hàn Quốc, ẩn dụ trung tâm của nó dễ được đọc ở nhiều nền văn hóa. Vấn đề của Joseph và Chloe bắt đầu từ tai nạn trong bảo tàng, nhưng xung đột thật không nằm ở hiện vật bị vỡ. Nó nằm ở khoảng cách giữa điều họ nói, điều họ che giấu và điều cơ thể họ tiết lộ khi âm nhạc buộc họ bước ra ánh sáng.
Đó là lý do vở diễn có thể chạm tới khán giả trẻ sống trong những hình ảnh xã hội được quản lý kỹ lưỡng. Chiếc mặt nạ cổ trong câu chuyện giống một hệ thống báo động hài hơn là vật thể siêu nhiên. Mỗi khi nhân vật nói dối, sân khấu không cho phép lời nói dối ở yên trong vùng riêng tư.
Bản tái diễn cũng xuất hiện vào thời điểm nhạc kịch Hàn Quốc ngày càng thoải mái pha trộn giải trí đại chúng với chủ đề tâm lý. Một vở diễn có thể sáng, giàu nhịp và vui, nhưng vẫn hỏi con người đang bảo vệ dạng bản ngã nào khi giả vờ quá giỏi.
Những chia sẻ của ê-kíp cho thấy bản tái diễn được xây lại với sự cân bằng đó. Phần biểu diễn mở rộng không chỉ nhằm tạo cảnh tượng. Nó muốn biến áp lực bên trong nhân vật thành thứ khán giả nhìn thấy, chuyển xấu hổ và né tránh thành chuyển động, âm thanh rồi cuối cùng là giải phóng.
Từ màn ra mắt mạnh đến sân khấu tham vọng hơn
Con số lấp đầy 99% từ lần ra mắt năm 2024 là thành tích đáng chú ý cho màn trở lại, nhất là với một tác phẩm nguyên tác còn mới. Nó cho thấy phiên bản đầu đã tìm được khán giả, nhưng bản tái diễn không được giới thiệu như một lần lặp lại đơn giản. Ê-kíp nhấn mạnh nhân vật được chỉnh sửa, hướng dàn dựng được điều chỉnh, kết cấu âm nhạc lớn hơn và thiết kế biểu diễn mãnh liệt hơn.
Sự kết hợp đó đem lại cho The Tribe góc tin tức mạnh với những người theo dõi sự phát triển của nội dung sân khấu Hàn Quốc. Vở diễn không chỉ quay lại; nó dùng lượt diễn thứ hai để thử xem một ý tưởng hài có thể kéo giãn đến đâu khi đặt vào khung sản xuất tham vọng hơn.
Thông tin casting và nhân vật trong fact pack tập trung vào cấu trúc sáng tạo của vở diễn hơn là tên tuổi ngôi sao, qua đó kéo sự chú ý về chính nhạc kịch. Trong một thị trường sân khấu thường bị dẫn dắt bởi star casting, điều này có thể là lợi thế: điểm hút nằm ở ý tưởng, cách dàn dựng và câu hỏi liệu bản tái diễn có biến tiền đề thông minh thành trải nghiệm cảm xúc đầy đủ hơn hay không.
Với khán giả, sức hút trực tiếp nhất có thể là lời hứa về tương phản. Một tai nạn ở bảo tàng dẫn đến hỗn loạn; lời nói dối trở thành tín hiệu nhảy; hài kịch mở ra câu chuyện về tự chấp nhận. Tông màu đủ nhẹ để mời khán giả phổ thông, nhưng ẩn dụ của nó để lại điều gì đó sau tiết mục cuối.
Điều gì tiếp theo
The Tribe diễn tại M Theater của Sejong Center for the Performing Arts đến ngày 27 tháng 6. Thời gian diễn ngắn khiến bản tái diễn giống một phép thử tập trung cho hình thức đã nâng cấp hơn là một màn trở lại mở vô hạn.
Nếu bản dựng mới đạt mục tiêu, hành trình từ đọc kịch ở đại học đến cuộc thi kịch bản, ra mắt đầy đủ và tái diễn mở rộng có thể trở thành trường hợp tham khảo hữu ích cho nhạc kịch nguyên tác Hàn Quốc. Nó cho thấy một ý tưởng gọn có thể tăng động lực khi một công ty tiếp tục chỉnh sửa thay vì xem sản phẩm đầu tiên là lời cuối.
Hiện tại, lý do để theo dõi The Tribe rất rõ. Vở diễn lấy một nỗi bất an quen thuộc, nỗi sợ bị phơi bày, và biến nó thành thứ ồn ào, có nhịp và lạ lùng là giải phóng. Trong văn hóa sân khấu chen chúc những nhan đề lớn, kiểu ẩn dụ hài chính xác này có thể là điều giúp một nhạc kịch Hàn mới nổi bật.
Bạn cảm thấy thế nào về bài viết này?
저작권자 © KEnterHub 무단전재 및 재배포 금지

Film & Global Culture Reporter · KEnterHub
Film and culture reporter following Korean cinema from Chungmuro to Cannes. Noh Yechan covers theatrical releases, festival circuits and award season, and writes about how Korean entertainment reshapes global pop culture.
Bình luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận