Vì sao show tạp kỹ Hàn đưa các ngôi sao kỳ cựu trở lại vai người mới

A new wave of shows puts established stars back at the starting line, turning humility into Korean unscripted TV's sharpest format hook.

|Đọc 11 phút0
Vì sao show tạp kỹ Hàn đưa các ngôi sao kỳ cựu trở lại vai người mới

Các ngôi sao kỳ cựu đang tìm lại sức bật bằng cách chấp nhận trông như người thiếu kinh nghiệm một lần nữa.

Đó là logic âm thầm phía sau làn sóng chương trình tạp kỹ Hàn Quốc mới trong năm 2026, nơi những cái tên đã có vị trí như Ha Ji-won, Lee So-ra, Hong Jin-kyung, Sam Kim, Kwon Sung-joon và Jung Ji-sun được đưa trở lại vạch xuất phát. Thay vì yêu cầu người nổi tiếng phô diễn sự thành thạo, các chương trình này buộc họ đón nhận sự lúng túng, học luật chơi mới và chịu được việc bị góp ý trước công chúng. Kết quả không chỉ là một vòng truyền hình thực tế khác, mà là chiến lược định dạng biến sự khiêm nhường thành một màn trình diễn có sức hút.

Bài viết này phân tích cách các nghệ sĩ Hàn đã được kiểm chứng dùng mô-típ “làm người mới lần nữa” để tạo cho tạp kỹ một điểm móc cảm xúc sắc hơn, một mô hình sản xuất ít rủi ro hơn và một cây cầu với khán giả cũng đang nghĩ lại về tuổi tác, công việc và khả năng làm mới bản thân. Xu hướng này đáng chú ý vì giải trí không kịch bản của Hàn Quốc không còn chỉ cạnh tranh bằng tiếng cười nhanh. Nó đang cạnh tranh bằng những định dạng bền, có thể đi qua nhiều nền tảng mà vẫn giữ được cảm giác gần gũi.

Vì sao chuyên môn được viết lại thành sự dễ tổn thương

Sức hấp dẫn bắt đầu từ sự tương phản. Một đầu bếp nổi tiếng thường bước vào chương trình với quyền uy; một người mẫu kỳ cựu mang theo vẻ chỉn chu; một diễn viên nổi tiếng có nhiều năm làm chủ màn ảnh. Khi chính những người đó trở thành nhân viên nhỏ tuổi nhất trong căn bếp nước ngoài, người mẫu đi casting ở Paris, hoặc tân sinh viên đại học trở lại muộn, chương trình lập tức tạo ma sát kịch tính mà không cần bịa scandal hay ép một cuộc đối đầu giả tạo.

Vì thế, Sora and Jin-kyung dài tám tập của MBC, Undercover Chef của tvN và Class of '26 Jiwon do JTBC triển khai trên YouTube tự nhiên nằm trong cùng một cuộc thảo luận. Tiền đề của chúng khác nhau, nhưng động cơ vận hành tương tự. Mỗi định dạng lấy một gương mặt quen thuộc rồi tháo bỏ lớp bảo vệ của thâm niên. Khán giả không xem để biết người nổi tiếng có tài hay không. Họ xem liệu thành công có sống sót trong một bối cảnh mà địa vị cũ gần như không còn giá trị thực tế hay không.

Bối cảnh ở đây rất quan trọng. Tạp kỹ Hàn từ lâu đã dùng du lịch, lao động nơi làm việc và tình huống “cá ra khỏi nước”, nhưng phiên bản năm 2026 có cảm giác sắc nét hơn vì người tham gia không phải tân binh đang tìm sự công nhận. Lee So-ra và Hong Jin-kyung xây dựng sự nghiệp từ đầu thập niên 1990, còn Ha Ji-won được đặt vào câu chuyện quay lại đời sống campus khoảng hai thập kỷ sau khi tốt nghiệp đại học. Chính những khoảng cách thời gian ấy là câu chuyện. Chúng biến “thử điều mới” thành suy ngẫm về cách tuổi trưởng thành tác động đến sự tự tin.

Sự chuyển dịch đó giải thích vì sao định dạng này vượt ra ngoài fandom. Với khán giả ở độ tuổi ba mươi, bốn mươi và năm mươi, các chương trình đem đến ảo tưởng được bắt đầu lại mà không vờ rằng bắt đầu lại là dễ. Với khán giả trẻ hơn, chúng khiến các nghệ sĩ đàn anh đàn chị bớt xa cách. Cây cầu nằm ở sự vụng về. Ai cũng hiểu cảm giác không biết mình đang bước vào căn phòng nào.

Nhưng xu hướng này cũng là một chiến lược sản xuất

Sự đồng cảm cảm xúc chỉ là một nửa phương trình. Định dạng “kỳ cựu thành người mới” hấp dẫn vì nó cho nhà sản xuất một cấu trúc có thể lặp lại, không phụ thuộc vào bối cảnh đắt đỏ hay những stakes hư cấu phức tạp. Một căn bếp, một khuôn viên trường, một phòng casting hoặc một điểm huấn luyện đều có thể thành nồi áp suất nếu người tham gia có đủ danh tiếng để mất.

Đó là điểm then chốt với truyền hình không kịch bản Hàn Quốc trong thời điểm nhu cầu toàn cầu đối với reality và variety vẫn mạnh. Culinary Class Wars của Netflix đã cho thấy thi nấu ăn Hàn Quốc và lối kể chuyện không kịch bản dựa trên cá tính có thể đi ra quốc tế; truyền thông ngành cũng ghi nhận các format reality Hàn ngày càng chiếm phần lớn hơn trong cuộc trò chuyện xuất khẩu K-content. Trong môi trường đó, những format dựa trên đảo vai rõ ràng dễ giải thích hơn các chương trình phụ thuộc vào tin đồn người nổi tiếng quá địa phương.

Undercover Chef là ví dụ gọn nhất. Những đầu bếp quen mặt qua các cuộc thi nấu ăn và show trường quay bước vào căn bếp nước ngoài, nơi ngôn ngữ, thứ bậc và kỹ thuật đặt lại bảng điểm. Tiền đề rất dễ hiểu: thành thạo ở quê nhà không bảo đảm sẽ trôi chảy ở nước ngoài. Vì vậy, mỗi sai lầm đều hữu dụng. Một món ăn hỏng, một chỉ dẫn bị hiểu nhầm hay một nhiệm vụ nặng thể lực không chỉ lấp thời lượng; nó kiểm tra liệu lòng tự trọng nghề nghiệp có thể chuyển hóa thành khả năng học hỏi hay không.

Logic tương tự vận hành trong Sora and Jin-kyung. Paris Fashion Week không chỉ là phông nền hào nhoáng. Nó hoạt động như một phép thử thị trường, đặt hai gương mặt kỳ cựu Hàn Quốc vào đấu trường nơi cơ chế gác cổng quốc tế và cạnh tranh thiên về tuổi trẻ khiến danh tiếng trong nước bớt quyết định. Câu chuyện vì thế không còn là hoài niệm đơn thuần. Nó đặt câu hỏi liệu một sự nghiệp xây trên độ phủ trong quá khứ có còn đi được trong hệ thống thời trang toàn cầu coi trọng sự mới mẻ, tốc độ và tái tạo liên tục hay không.

Phân tích này không có biểu đồ SVG vì các con số đã xác minh hiện có không tạo thành một bộ dữ liệu có thể so sánh. Nguồn cung cấp những mốc quy mô hữu ích, gồm mùa phát sóng tám tập, năm ra mắt trong thập niên 1990, tuổi của Ha Ji-won và lượng xem YouTube cao nhất được báo cáo khoảng 1,83 triệu, nhưng chúng đo những thứ khác nhau. Biến chúng thành một biểu đồ duy nhất sẽ tạo so sánh sai thay vì làm rõ xu hướng.

Vì sao khán giả thưởng cho cú đặt lại

Dù vậy, hiệu quả sản xuất không thể tự mình giải thích phản ứng cảm xúc. Các chương trình này hoạt động vì chúng cho khán giả thấy năng lực dưới áp lực, thay vì năng lực như một dạng xây dựng thương hiệu. Một người nổi tiếng vốn đã xuất sắc có thể được ngưỡng mộ, nhưng một người nổi tiếng bị sửa, bối rối mà vẫn tiếp tục thì có thể được tin.

Khác biệt đó có giá trị trong khí hậu giải trí hiện nay. Nhiều format reality với người nổi tiếng đã trở thành phần nối dài quảng bá cho album, phim, nhà hàng hoặc kênh cá nhân. Khán giả nhận ra sự bóng bẩy đó. Cấu trúc làm người mới lần nữa giúp chương trình chống lại mệt mỏi ấy vì ngôi sao không thể kiểm soát hoàn toàn hình ảnh. Nếu căn bếp quá bận, buổi casting khắc nghiệt, hoặc tiếng lóng campus xa lạ, người tham gia phải phản ứng theo thời gian thực.

Class of '26 Jiwon của Ha Ji-won minh họa phiên bản mềm hơn của cơ chế này. Niềm vui không nằm ở việc làm nhục, mà ở sự tái nhập xã hội. Một nữ diễn viên lớn bước vào môi trường sinh viên cho khán giả cách nhẹ nhàng để quan sát khoảng cách thế hệ, từ thói quen nói chuyện đến văn hóa hẹn hò và nghi thức campus. Format không cần khẳng định cô là một sinh viên bình thường. Duyên của nó đến từ khoảng cách giữa vị thế công chúng của cô và sự bất định thường ngày trong môi trường mới.

Đó là ý nghĩa sâu hơn của xu hướng. Tạp kỹ Hàn đang tìm kịch tính trong việc tạm đình chỉ địa vị. Khi một người nổi tiếng lại thành đàn em, chương trình có thể nói về tuổi tác, tham vọng và tái tạo bản thân mà không phải dùng những từ ấy quá nặng. Cảm giác thì nhẹ, nhưng kiến trúc cảm xúc lại nghiêm túc.

Giá trị xuất khẩu của một tiền đề đơn giản

Tính hữu dụng toàn cầu của format làm người mới lần nữa đến từ việc nó cần rất ít lời giải thích. Người xem không cần biết chi tiết về thứ bậc người nổi tiếng ở Hàn Quốc để hiểu sự khó chịu khi bị người trẻ hơn, nhanh hơn hoặc thông thạo hơn trong phòng chỉnh sửa. Sự rõ ràng đó quan trọng với các nền tảng muốn đưa nội dung không kịch bản Hàn vượt khỏi thói quen phát sóng nội địa và bước vào khám phá có phụ đề, clip ngắn và thuật toán.

Nó cũng cho nhà sản xuất một bản đồ casting linh hoạt. Vai trung tâm có thể là diễn viên, ca sĩ, vận động viên, đầu bếp, người mẫu hoặc nghệ sĩ hài, trong khi bối cảnh có thể chuyển từ lớp học sang căn bếp, cửa hàng nhỏ, studio nhảy, nông trại hoặc nơi làm việc ở nước ngoài. Nói cách khác, format này không bị buộc vào một fandom. Nó gắn với một giao dịch cảm xúc có thể lặp lại: người tham gia cho chương trình mượn danh tiếng của mình, còn chương trình tạm thời đặt danh tiếng ấy vào rủi ro.

Rủi ro đó hữu dụng về mặt thương mại vì nó tạo stakes mà không cần loại trừ. Tạp kỹ Hàn thường mạnh khi có cạnh tranh nhưng không tàn nhẫn, và những chương trình này nằm đúng vùng giữa đó. Người tham gia có thể làm hỏng nhiệm vụ, hiểu sai một tập quán hoặc nhận góp ý thẳng, nhưng đường dây lớn vẫn hướng đến thích nghi. Sự cân bằng này khiến chương trình dễ xem với nhiều nhóm tuổi. Chúng có thể hài mà không ác, chân thành mà không chậm.

Mô hình này cũng hợp với cách giải trí lưu thông hiện nay. Một cuộc trao đổi vụng về có thể trở thành clip ngắn, trong khi tập dài cung cấp bối cảnh cho khán giả muốn phần thưởng cảm xúc đầy đủ. Sức hấp dẫn web-first của Class of '26 Jiwon đặc biệt đáng chú ý ở đây. Khoảnh khắc campus, hiểu lầm thế hệ và phản ứng ngẫu hứng vốn rất hợp clip, nhưng chúng cũng xây nên câu chuyện tiếp diễn về tái nhập. Công dụng kép ấy có giá trị: một format có thể săn khám phá và giữ chân cùng lúc.

Với các đài truyền hình, lợi thế lại khác. Những show như Sora and Jin-kyungUndercover Chef có thể đóng gói du lịch, quan sát nơi làm việc và biến đổi người nổi tiếng thành một vòng cung tuần quen thuộc. Format có cảm giác đương đại, nhưng không bỏ lại thế mạnh cũ của tạp kỹ Hàn: phản ứng tập thể, hài dựa trên nhiệm vụ và niềm tin giàu cảm xúc rằng nỗ lực bộc lộ tính cách. Đổi mới không nằm ở việc có lao động hay du lịch. Nó nằm ở quyết định biến thâm niên thành chướng ngại.

Rủi ro khi biến khiêm nhường thành công thức

Xu hướng này sẽ gặp vấn đề nếu quá nhiều chương trình coi trạng thái người mới như một bộ trang phục chứ không phải một điều kiện thật. Khán giả nhận ra khi một ngôi sao chỉ giả vờ dễ tổn thương, nhất là khi dàn cast xung quanh được sắp xếp để tâng họ lên. Càng nhiều format kiểu này xuất hiện, nhà sản xuất càng cần giữ ma sát thật. Căn bếp phải thật sự căng. Buổi casting phải bất định. Campus phải có đời sống xã hội chứ không chỉ là đồ trang trí.

Cũng có một ranh giới về phẩm giá. Những show làm người mới lần nữa hay nhất không mời khán giả cười vào tuổi tác. Chúng mời khán giả cười vào va chạm giữa kinh nghiệm và những hệ thống xa lạ. Khác biệt ấy rất quan trọng. Nếu trò đùa trở thành “người nổi tiếng lớn tuổi không theo kịp”, format sẽ hẹp lại và trở nên tàn nhẫn. Nếu trò đùa trở thành “người đã thành công cũng phải học lại”, format sẽ rộng ra và hào phóng hơn.

Chính sự hào phóng đó khiến xu hướng còn dư địa phát triển. Ngành giải trí Hàn Quốc có một lực lượng nghệ sĩ dày dặn bất thường, với sự nghiệp trải qua truyền hình, điện ảnh, âm nhạc, YouTube và thương mại. Nhiều người quá nổi tiếng để được giới thiệu như nhân vật bí ẩn, nhưng cũng quá năng động để bị xem như biểu tượng quá khứ. Format làm người mới lần nữa cho họ con đường thứ ba. Họ được tôn trọng vì quá khứ, trong khi vẫn bị thử thách ở hiện tại.

Với khán giả, đó là phần thưởng cảm xúc cuối cùng. Các chương trình nói rằng chuyên môn không phải một danh tính cố định, mà là một kỷ luật có thể mang theo. Một người mẫu có thể đi casting lại, một đầu bếp có thể trở về cấp bậc thấp nhất trong bếp, và một nữ diễn viên có thể ngồi giữa những sinh viên sống theo nhịp khác. Chi tiết thì giải trí, nhưng thông điệp bên dưới rộng hơn: bắt đầu lại không phải mặt đối lập của thành công. Đôi khi đó là cách thành công tiếp tục sống.

Điều này báo hiệu gì cho giai đoạn tiếp theo của tạp kỹ Hàn

Tương lai mạnh nhất của format này sẽ phụ thuộc vào độ cụ thể. Một tiền đề mơ hồ kiểu “người nổi tiếng thử một công việc” có thể mòn rất nhanh, nhất là khi thử thách giống trải nghiệm du lịch. Phiên bản tốt hơn được xây quanh một lệch pha có ý nghĩa: đầu bếp trong căn bếp nơi danh tiếng không còn quan trọng, người mẫu ở buổi casting nơi lịch sử không bảo đảm booking, hoặc diễn viên bước vào văn hóa campus do những người trẻ hơn nửa thế hệ định hình.

Vì thế, không nên gạt xu hướng này đi như một chiêu dễ thương. Nó phản ánh sự tái cân chỉnh rộng hơn trong giải trí không kịch bản Hàn Quốc. Nhà sản xuất đang tìm format có thể cắt thành clip cho nền tảng xã hội, duy trì qua nhiều tập và giải thích với khán giả quốc tế chỉ trong một câu. “Một bậc thầy trở lại làm thực tập sinh” làm được cả ba.

Với người nổi tiếng, rủi ro là thật. Trông thiếu kinh nghiệm có thể làm hỏng hình ảnh nếu chương trình mang cảm giác kẻ cả hoặc dựng quá tay. Nhưng phần thưởng tiềm năng cũng lớn: sự ấm áp mới, lối vào khán giả trẻ hơn và câu chuyện trưởng thành mà talk show truyền thống hiếm khi tạo ra. Trong nền kinh tế truyền thông đầy những màn tự trình hiện bóng bẩy, sự vụng về được kiểm soát có thể đáng giá hơn một lần xuất hiện hoàn hảo nữa.

Làn sóng tiếp theo có thể sẽ thử ranh giới của công thức này. Có thể sẽ có thêm nghệ sĩ lâu năm bước vào lĩnh vực sáng tạo xa lạ, thêm đầu bếp và performer vượt biên giới, và thêm format web-first dùng clip ngắn làm động cơ khám phá trước khi xây lòng trung thành dài hơn. Chìa khóa là liệu nhà sản xuất có bảo vệ được sự chân thành của cú đặt lại hay không. Một khi khán giả cảm thấy thất bại đã bị quản lý quá kỹ, format sẽ mất điện tích con người.

Hiện tại, cơn bùng nổ làm người mới lần nữa cho thấy tạp kỹ Hàn ở trạng thái linh hoạt nhất. Nó lấy những ngôi sao vốn đã có quyền uy và biến quyền uy ấy thành nhiên liệu kể chuyện. Quan trọng hơn, nó hiểu một tâm trạng mà nhiều khán giả cùng chia sẻ: mong muốn bắt đầu lại, ngay cả khi bắt đầu lại không hề dễ chịu.

Bạn cảm thấy thế nào về bài viết này?

저작권자 © KEnterHub 무단전재 및 재배포 금지

Jang Hojin
Jang Hojin

Entertainment Journalist · KEnterHub

Entertainment journalist specializing in K-Pop, K-Drama, and Korean celebrity news. Covers artist comebacks, drama premieres, award shows, and fan culture with in-depth reporting and analysis.

K-PopK-DramaK-MovieKorean CelebritiesAward Shows

Bình luận

Vui lòng đăng nhập để bình luận

Đang tải...

Thảo luận

Đang tải...

Bài viết liên quan

Không có bài viết liên quan